thinh-phong-cho-gioi-tre

Âm nhạc thính phòng vẫn còn khá mới mẻ với công chúng

Nhạc Thính Phòng

Âm nhạc thính phòng vẫn còn khá mới mẻ đối với công chúng Việt Nam. Với nhiều người, thì dòng nhạc được mệnh danh là “hàn lâm”, “quý tộc” này rất khó nghe, có những người thậm chí là không thể cảm được dòng nhạc này. 

Thưởng thức nhạc thính phòng nó đòi hỏi người nghe phải có một trình độ nhất định. Khi đời sống được nâng cao, đây là nhu cầu tất yếu. Như câu ngạn ngữ “hoa hồng và bánh mì”…

Mặc dù dòng nhạc hàn lâm du nhập vào Việt Nam chưa phải là dài, nhưng các nhạc sĩ của nước ta như: Hoàng Việt, Đỗ Nhuận, Nguyễn Xuân Khoát… cũng đã sáng tác nhiều bản nhạc thính phòng ngay từ những năm kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ.

nhạc thính phòng

Xuất phát của âm nhạc thính phòng

Xuất phát từ ngôn ngữ Latinh, nhạc thính phòng là nhạc để biểu diễn trong phạm vi không gian nhỏ – phòng hòa nhạc. Trước kia, các buổi hòa nhạc này chỉ xuất hiện trong phạm vi gia đình. Từ nhạc nghe trong phòng nhỏ Theo Wikipedia, thuật ngữ “âm nhạc thính phòng” được hình thành từ thời Trung cổ, nhưng mãi đến cuối thời đại Phục hưng mới rõ ý nghĩa như ngày nay.

Trong khoảng giai đoạn đầu tiên này, nhạc cho giọng hát và khí nhạc hầu như không phân biệt về phong các nghệ thuật. Cho đến giữa thế kỷ 18, sự phân biệt giữa chúng mới được thể hiện rõ nét. Nhà nghiên cứu nổi tiếng Kvanz từng nhận định rằng: “Âm nhạc thính phòng đòi hỏi sự sống động và tự do trong ý tưởng hơn âm nhạc nhà thờ…”.

Có thể nói, nơi đây đã phôi thai thành phần các nhạc công của loại hình nghệ thuật này: độc tấu hay vài ba nhạc công đủ để biểu diễn trong phạm vi nhỏ và liên kết với nhau thành nhóm nhạc thính phòng. Giữa thế kỷ 16, nhạc nhà thờ và nhạc thính phòng được phân biệt một cách rõ ràng. Một trong những tác phẩm đầu tiên tiêu biểu nhất thời đó phải kể đến “L’antica musica ridotta alla moderna” của Nicolo Vitrentino (1555). Cuối thế kỷ 17 đầu thế kỷ 18, âm nhạc bắt đầu phát triển mạnh ở các loại hình âm nhạc dành cho nhạc cụ khí nhạc.

Các nhà chuyên môn cho rằng âm nhạc thính phòng có thể diễn tả cảm xúc, hình tượng nghệ thuật một cách phong phú. Vì vậy, loại hình này đã thu hút nhiều nhạc sĩ thiên tài từ cổ điển cho đến hiện đại. Ngoài các nhạc sĩ đã kể trên, thế kỷ 19 có Bramhs, Dvozak, Smetana, Grieg, Frank, Borodin, Rachmaninov; và Debussy, Ravel, Reger, Bartok, Prokofive, Soxtakovich… của thế kỷ 20. Thời kỳ này, tổ khúc sonate có nguồn gốc từ tổ khúc vũ điệu là thể loại cao nhất của âm nhạc thính phòng dành cho khí nhạc. Nửa sau thế kỷ 18, các thể loại âm nhạc thính phòng cổ điển gồm có độc tấu, song tấu, tam tấu, tứ tấu, ngũ tấu… hình thành gắn với các tên tuổi lớn như: Mozart, Beethoven…

Để nghe thêm các bài hát khác hãy truy cập vào trang của chúng tôi tại Nguyễn Đức Music Production Nhé!